Ngày mai rồi ngày kia, mọi thứ vẫn lặp lại như hôm nay.
Bạn vẫn sẽ dậy sớm, lo cho con cái, dọn dẹp, quán xuyến từng việc nhỏ – nhưng trong lòng thì trống rỗng.
Anh ấy vẫn sẽ trở về nhà trong im lặng, lướt điện thoại, và để mặc bạn trong sự cô đơn.
Một ngày nào đó, bạn sẽ nhận ra:
Những cuộc trò chuyện giữa hai vợ chồng đã biến mất từ lâu, thay bằng khoảng lặng lạnh lùng.
Mỗi khi có sự bất đồng về quan điểm, thay vì tìm hướng đi chung, cả hai lại cãi vả, lớn tiếng với nhau để chứng minh mình đúng, để rồi sau đó mỗi người lại rút vào thế giới riêng. Kết quả là mâu thuẫn ngày càng tăng cao.
Và bạn bắt đầu quen với việc gồng gánh mọi thứ một mình – từ kinh tế, con cái, đến cả chính hạnh phúc của bản thân.
Đau đớn hơn cả… là khi bạn nhìn lại, bạn nhận ra tình yêu từng rất đẹp của mình giờ chỉ còn là ký ức.
=> Và nếu bạn không hành động, tương lai sẽ vẫn thế: một mái nhà lạnh lẽo, một người chồng dửng dưng, hôn nhân không còn tình yêu và sự thấu cảm cho nhau. Bạn sẽ ngày càng cô đơn và mệt mỏi trong chính nơi gọi là “tổ ấm” của mình. Thậm chí, nó sẽ còn tệ hơn thế, hôn nhân bạn sẽ vỡ ra, kết thúc trong đau khổ và tiếc nuối, mỗi người một nơi.